[Góc review] Khi hơi thở hoá thinh không- Paul Kalanithi-

“ Tôi lật qua các tấm hình chụp CT, căn bệnh quá rõ ràng: phổi chứa đầy những khối u ác tính, cột sống biến dạng, một bên gan không còn hoạt động. Ung thư, đã di căn.  

Tôi đang là một bác sĩ khoa thần kinh học năm cuối. Suốt 6 năm học tập, những tấm hình chụp CT kia với tôi không còn xa lạ, có một số tấm nhẹ nhàng hơn rất nhiều và chúng tôi có thể giúp được bệnh nhân. Thế nhưng, điểm khác biệt trong tấm hình này, nó là của tôi,”.

Đó là những lời tự sự của Paul, một bác sĩ khoa thần kinh học người Mỹ gốc Ân, đang đối mặt với căn bệnh ung thư phổi giai đoạn cuối. Cuốn sách là cuốn nhật kí ghi lại những cảm xúc mà anh trải qua trong những ngày tháng sống chung với căn bệnh quái ác. Tôi đã nghẹn ngào khi đọc hết dòng cuối cùng, hơn cả sự mất mát, đó là những cảm xúc trân trọng và ngưỡng mộ những gì một người như anh đã sống và cống hiến cho sự nghiệp y học cho đến giây phút cuối cùng.

Ranh giới giữa sự sống và cái chết

Có lẽ ai trong chúng ta cũng sẽ có những lúc suy nghĩ về cái chết, khái niệm mơ hồ mà rồi bất kể ai cũng đến lúc phải đối mặt. Ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh y hệt như ánh nắng và bóng râm, liệu ta sẽ sống như chút ánh nắng cuối chiều hay sẽ thả thôi mình lẩn khuất như bóng chiều rệu rã. Paul trong suốt năm tháng trên cuộc đời luôn băn khoăn câu hỏi ý nghĩa của cái chết. Với cương vị là một bác sĩ, cũng từng nhiều lần chứng kiến những cái chết đột ngột, những sự sống le lói như mảnh diêm cháy trụi sót lại, những gì anh chia sẻ về cuộc sống, bệnh tật cũng mang vẻ trần trụi và chân thực, giống như một cuộc phẫu thuật trên bàn mổ vậy.

Từ một bác sĩ trở thành bệnh nhân trên giường bệnh

Paul từ bé cho đến lúc trưởng thành đã có niềm đam mê về sách và viết lách. Đã có khoảng thời gian anh mông lung trong việc định hướng tương lai, rằng sẽ trở thành một nhà văn hay tiếp tục con đường y học truyền thống gia đình. Anh cũng mang trong mình những hoài bão tuổi trẻ, những mơ ước gần như đã đạt được kết quả. Cho đến khi đang ở đỉnh cao trong sự nghiệp,trở thành một bác sĩ, anh mang đến niềm hy vọng cho mọi người trên giường bệnh. Tuy nhiên, sự việc đổi chiều theo hướng không định trước, anh không ngờ rằng chính mình lại nằm trên chiếc giường mà bao năm qua bệnh nhân của anh đã từng được anh điều trị.

Ý chí mãnh liệt và chiến đấu tới cùng

Khi đọc cuốn sách, tôi cảm nhận được niềm say mê của Paul với ngôn ngữ và văn học. “ Tôi đã dần coi ngôn ngữ như một năng lực gần như siêu nhiên tồn tại giữa người với người, mang bộ não được bọc kín trong vỏ sọ dày cả centimet của chúng ta đi tới chỗ giao tiếp được”. Mặc dù theo đuổi và dành trọn cuộc đời sự nghiệp cho Y khoa, nhưng cho đến những phút cuối đời, anh vẫn mang một niềm đam mê viết lách, muốn được viết nên cuốn sách đầu tiên cũng như cuối cùng của mình trước khi trút hơi thở cuối cùng. Anh ra đi khi bản thảo vẫn còn dang dở, Paul thậm chí đã phải dùng găng tay để da khỏi bị bục trong khi gõ chữ trên máy tính.

Đối mặt trước cái chết gần kề, đối với một bác sĩ thực sự càng khó khăn và tuyệt vọng hơn nhiều. Có người sẽ tiếp tục chống chọi, có người chấp nhận nằm trên giường bệnh xạ trị, cũng có người sẽ buông xuôi.

Tuy nhiên Paul đã không từ bỏ, anh lựa chọn sống trọn vẹn như một bác sĩ thực thụ, anh tiếp tục dùng mọi sức lực để phẫu thuật, để cứu giúp người bệnh. Có những lúc trên bàn mổ, anh bị chèn ép bởi những cơn buồn nôn, những đợt chóng mặt kéo tới. Paul nhận ra được tình yêu và sự sống trỗi dậy khi anh được làm việc mà anh đã gắn bó bao năm. Anh tiếp tục làm việc như một bác sĩ, tăng ca hơn 16 tiếng mỗi ngày ở phòng bệnh. Điều mạnh mẽ và trân trọng hơn khi Paul quyết định sẽ có con mặc cho những trăn trở của anh về cuộc sống tương lai của hai mẹ con khi không có anh. Điều mà có lẽ là những giây phút hạnh phúc nhất mà anh có trên cuộc đời ngắn ngủi này. Bởi sống sẽ không còn ý nghĩa khi chẳng còn những kỉ niệm trân quý như thế.

Tình yêu không chết đi khi người ta ra đi

Một trong những động lực lớn lao nhất giúp anh chiến đấu là tình yêu của gia đình bạn bè. Vợ, một người đã gắn bó và dõi theo anh trong suốt những năm tháng học nội trú, cùng nhau nằm trên giường kết hôn, và cùng nhau kề vai chung sống với căn bệnh quái ác. Có lẽ Paul sẽ không đi được đến cuối nếu như không có được nguồn động viên và tình yêu của người bạn đời. Cô cũng là người ủng hộ và giúp đỡ anh hoàn thành cuốn sách, là người luôn ủng hộ và sát cánh cùng anh ngày ấy, bây giờ và mãi mãi. Paul chắc chắn đã tìm kiếm được câu trả lời mà anh hằng trăn trở về sự chết. Chết cũng là khởi nguồn của sự sống. Anh là nguồn sống của những người thân yêu, của những con người đang trong cuộc chiến với bệnh tật.

Khi hơi thở hóa thinh không

Cuốn sách không chỉ nói về bệnh tật mà còn là những câu chuyện về chuyến hành trình học và thực tập trải nghiệm của Paul trong ngành y. Bác sĩ không đơn thuần là người cứu chữa nữa, mà còn là người phán xử. Khi nào thì nên tiếp tục, khi nào rốt cục nên từ bỏ là một việc khó khăn mà không dễ dàng như những lý thuyết trên giấy. 

Khoảnh khắc cuối cùng Paul cởi bỏ áo mũ dành cho bác sĩ, đôi tay buông bỏ chiếc dao phẫu thuật, là lúc Paul đã hoàn thành một cuộc đời, cũng là lúc anh bước vào một chặng đường mới, lan tỏa những hơi thở cuối cùng vào cuốn sách đầu tiên và cũng là cuối cùng tới những cuộc đời ngoài kia.

Một cuốn sách tự sự nhẹ nhàng không lên gân cốt, không khiến ta đau đớn bởi bệnh tật, đọng lại là những cảm xúc không tên về một người anh hùng chiến đấu với sự chết gần kề, là thấy được mầm sống trỗi dậy trong cái chết. Paul đã mang đến một thông điệp ý nghĩa nhân văn rằng hãy biết ơn những ngày mình còn được sống, bởi ta có thêm một ngày để nỗ lực để yêu thương.

Tác giả: Đồi táo gai

Bạn có thể tham khảo đặt mua tại đây:

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *